BREAKING:

THE BLACK HAMMER


Tác giả: Cereal với AI

⚠️ CẢNH BÁO ⚠️

Chiến dịch Black Hammer chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu chính thức nào. Ghost-09 không tồn tại trên bản đồ quân sự. Những người được nhắc đến trong truyện là những bóng ma – vô danh – không hồ sơ.
Tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.
Nhưng trong bóng tối, không gì là không thể xảy ra.


CHƯƠNG 1: KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI BÓNG TỐI

Biên giới Lào – Tháng 2, 2026
Tiếng rotor của Black Hawk dìm vào không gian như nhát dao cắt qua hơi thở. Trời đêm không trăng, không sao. Chỉ có bóng tối. Và mùi rừng ẩm mục, đặc quánh như thịt thối bị chôn dưới đất lâu ngày.

Trong lòng con tàu đen xám, đội đặc nhiệm Ghost-09 im lặng. Không phải sự im lặng của người bình thường trước một trận đánh. Mà là sự im lặng của những kẻ đã từng bước qua biên giới của sống và chết, và biết rằng mỗi giây phút tồn tại trên đời đều là vay nợ.

Hoàng, tay súng của Tổ A-1, dựa lưng vào thân khoang, mắt nhắm hờ, khẩu HK416 đặt giữa hai đùi, gọn gàng và sẵn sàng như một phần của cơ thể. Mỗi người trên tàu đều như thế – bóng đêm di động, vũ khí sống, trang bị đến tận răng. Không ai cần nói với ai điều gì. Sự thấu hiểu giữa họ không nằm trong ngôn từ, mà trong việc đã cùng nhau sống sót sau những cơn mưa đạn, sau cái chết của đồng đội, sau những lần cứu nhau khỏi miệng địa ngục.

Đại tá Kinh ở trên chiếc trực thăng chỉ huy — bay cao hơn đội hình, xa hơn, lặng hơn, nhưng luôn có mặt. Kinh không phải kiểu chỉ huy vẽ đường bằng bút chì trong văn phòng máy lạnh. Ông từng bò dưới làn đạn, từng bắn đến viên cuối cùng, từng mang xác đồng đội trên vai đi bốn cây số qua rừng thối. Đôi mắt ông nhìn bản đồ tác chiến như thể nhìn vào nội tạng của kẻ địch. Lạnh. Sâu. Không nhầm.

“Năm phút,” giọng phi công vang lên trong tai nghe. “Chuẩn bị đổ quân.”

Hoàng mở mắt. Trong mắt anh, không có sợ hãi. Chỉ có sự chờ đợi. Thứ khiến anh tỉnh táo không phải là adrenaline. Mà là một cảm giác quen thuộc — tiếng tim đập chậm hơn khi vào trận, tay run không vì sợ mà vì máu dồn xuống ngón. Anh nghe rõ cả tiếng da cọ vào lớp giáp khi di chuyển. Ngửi được mùi thuốc súng chưa nổ còn vương trên dây đeo súng.

Ghost-09 không mang theo những gã lính non. Mỗi người ở đây đều có tên trong báo cáo tử trận, nhưng rồi vẫn quay về sau ba tháng, bốn tháng, với gương mặt không còn giống người bình thường nữa. Họ không còn ngủ trọn đêm. Họ không còn mơ. Nhưng họ bắn như quỷ.


Dưới kia — rừng Phongsaly. Trạm Zeta-17 — mục tiêu đầu tiên.

Một tổ giao liên cỡ trung, ngụy trang như trạm kiểm lâm bỏ hoang. Dưới lớp sàn gỗ mục nát là một mạng lưới hầm bê tông, nối từ khu nhà chính sang ba kho chứa, hai trạm liên lạc, và một phòng chỉ huy phụ. Từ đó, vũ khí lậu chảy vào Đông Dương như máu nhiễm trùng bơm vào động mạch mở.

Kinh đã xem qua các bức ảnh vệ tinh, dữ liệu tín hiệu, và nhật ký liên lạc. Trạm này không lớn, nhưng là mấu chốt — tiêu diệt nó sẽ cắt đường trung chuyển đầu tiên của tổ chức địch. Một cú chặt gọn, chính xác, như chém gân Achilles.


01:04. Black Hawk hạ thấp, chỉ cách ngọn cây chưa đầy năm mét.

“Ra!”

Trung úy Quân gào lên. Cánh cửa bật mở. Gió đêm tạt vào mặt như dao cắt. Cả tổ A-1 lao khỏi trực thăng như những lưỡi kiếm được rút khỏi vỏ — im lặng, lạnh lùng, có mục tiêu.

Tiếp đất. Đệm xương, trườn, tản. Không ai nói. Không ai vấp.

Rừng bao phủ họ như một cái chăn đẫm máu — rêu mốc, côn trùng, và sự im lặng giết người. Kính nhìn đêm 4 ống biến cả khu rừng thành một bản đồ nhiệt ma quái – mỗi cái chớp lá, mỗi chuyển động nhẹ đều là cảnh báo sinh tử.

Tổ A-1 bò sát đến điểm gác ngoài. Một tên địch đứng hút thuốc, khẩu M16 cũ vắt qua vai như cái túi vải. Trong kính của Hoàng, đầu hắn phát sáng như một ngọn đèn hiệu.

Pffft.

Tiếng súng giảm thanh cất lên như tiếng thở.

Tên địch đổ xuống mà không biết mình đã chết.


01:17. Tổ B tấn công từ phía tây. Tổ C phá tín hiệu. Cả hệ thống liên lạc của trạm địch tắt ngúm trong 4 phút đầu.

Tiếng đạn vang lên trong lòng đất — nghẹt, rít, vang như tiếng động từ địa ngục. Địch phản công hỗn loạn — loạng choạng cầm M16, bắn bừa, không biết mình đang đối đầu với ai.

Ghost-09 tiến như sóng ngầm — sạch, không gào thét, không bắn thừa đạn. Mỗi viên ra đi đều có chỗ để trở về.

Trong hầm chính, Trung úy Quân giật tung cánh cửa phòng chỉ huy, xả ba phát. Hai lính địch gục xuống. Một tên khác cố kích hoạt thuốc nổ dưới gầm bàn. Hoàng bước tới, nhấn thẳng một phát Glock-17 vào giữa trán hắn.

Pft.

Chấm dứt.


01:41. Trạm Zeta-17 bị khóa sạch.

Tổn thất: 1 người.

Nam — trinh sát mới vào đội chưa được 3 tháng. Cậu dẫm lên mìn cài bên rìa hầm kho C — loại mìn áp suất kiểu Nga, gài dưới rễ cây, chỉ lún xuống một chút là xong.

Không còn đầu. Nửa người còn lại nằm đó như một bao cát bị xé toạc. Không kêu. Không nước mắt. Chỉ có Quân, đứng yên, nhặt lấy tấm thẻ tên, gài vào túi áo, rồi quay đi.


Trên cao, trong khoang chỉ huy, Kinh nhìn bản đồ chuyển từ đỏ sang xanh. Đêm nay, ông mất một người. Nhưng chiến tranh không tính bằng số người chết. Nó tính bằng người nào còn sống đủ lâu để ngăn kẻ thù bước thêm một bước.

Ông nhìn xuống khu rừng đang bốc khói phía xa.

“Rút. Đốt sạch. Không để lại dấu vết. Lào xong rồi.”

Ông chuyển tầm mắt sang màn hình thứ hai. Một cụm tín hiệu vừa bật lên ở Kachin, Myanmar. UAV… nhiều hơn dự tính. Tần số lạ. Mô hình di chuyển bất thường.

Ông nheo mắt.

“Báo động đỏ cấp 2. Bắt đầu triển khai Ghost-003. Kết nối với Trung tá Smith.”

Rồi ông nói khẽ, gần như với chính mình.

“Chúng chưa biết… nhưng búa đen đã giáng xuống.”


CHƯƠNG 2: LƯỚI LỬA Ở KACHIN

Khu vực Kachin, Myanmar – Tháng Ba, 2026
Trời sập mưa.

Không phải kiểu mưa dầm lê thê, mà là cơn mưa rừng dữ dội, rát rượi như từng nhát roi quất thẳng xuống mặt đất. Rừng Kachin biến thành một bãi bùn lầy, nơi bước chân có thể rút xuống đến đầu gối, nơi lá cây không ướt mà nhũn ra như máu đông. Ở đây, bất cứ âm thanh nào cũng có thể phản lại hàng trăm lần qua những tầng tán rậm rạp — kể cả tiếng vỗ cánh của một con muỗi, hay tiếng máy drone đang sục sạo trong bóng tối.

Ghost-09 đã vào trận.

Và lần này, họ không đơn độc.


Trong bóng tối cách khu vực mục tiêu hơn 2,5 cây số, Trung tá John Smith, chỉ huy đội Ghost-003, cúi sát mặt đất, nửa thân dưới chìm trong bùn, mắt không rời khỏi màn hình tablet chiến thuật được bọc trong hộp chống nước. Giọng anh trầm, không hối, không gấp.

“Xác nhận. Địch triển khai ít nhất mười lăm UAV trinh sát. Loại cánh cố định, động cơ điện, tầm thấp, không dùng sóng vệ tinh. Hệ dẫn động nội bộ.”

Anh ngước lên. Qua lớp kính nhìn đêm, những đốm sáng di chuyển lờ mờ trên bầu trời, như bầy quạ kim loại. Những con drone cảm tử — theo báo cáo từ Lào — cũng đã được triển khai. Mỗi con mang một đầu nổ tương đương 2 kg TNT. Không cần trúng. Chỉ cần đủ gần.

Smith quay sang Hoàng — lần này được giao dẫn mũi phối hợp từ Ghost-09.

“Cắt lưới tín hiệu trong 10 phút. Nếu không, chúng ta sẽ trở thành đống thịt nghiền giữa rừng.”

Hoàng gật. Không cười. Không phản ứng. Chỉ quay lại tổ kỹ thuật và đưa ra lệnh bằng tay. Trạm phá sóng di động được dựng lên giữa đám lá mục, giấu sau một gốc cây to bị cháy đen. Họ cần không quá 30 giây để đưa tín hiệu nhiễu vào tầng sóng điều khiển. Nhưng không quá lâu để UAV cảm tử phát hiện ra tín hiệu nhiễu và lao thẳng đến.


00:19 – Lưới tín hiệu bắt đầu hoạt động.

Ngay lập tức, một con UAV trinh sát chao đảo trên không, vẽ một vòng nguệch ngoạc rồi đâm đầu vào sườn đồi. Không tiếng nổ. Chỉ một âm thanh cụt lủn như ai đó đập mạnh tay xuống nước.

Sau đó là năm con nữa, lần lượt rơi xuống như lũ chim gãy cánh.

Tiếng Smith vang lên qua tần số kín:

“Mở cửa địa ngục. Tấn công trạm điều phối.”


Trạm điều phối UAV nằm giữa rừng, dựng trên nền một tu viện bỏ hoang — tường đá phủ rêu, nền xi măng nứt nẻ, nhưng bên trong lại chứa những thiết bị định vị và truyền dẫn không gian ngắn đời mới đến từ Nga. Quân địch – 20 lính Myanmar, trang bị M4 Carbine, HK417, và lòng trung thành không dành cho ai cả – canh giữ theo mô hình tam giác, với một khẩu súng máy hạng nặng gắn cố định trên đỉnh tháp chuông cũ.

Ghost-003 tấn công từ phía Bắc, Ghost-09 từ Đông Nam. Chiến thuật: ép chéo – cắt hậu – chiếm đài.


01:03. Tiếng súng nổ.

Không còn im lặng. Không còn lặng lẽ.

Một quả lựu đạn giảm thanh được ném vào lối vào tu viện. Nó phát nổ bằng khí nén, không tạo ra sóng xung kích âm thanh, nhưng đủ sức xé nát mọi thứ trong bán kính 3 mét.

Hai tên gác Myanmar bị thổi ngược vào tường, một tên gãy cổ, tên còn lại mất cả nửa thân dưới.

Bên trong, lũ lính địch phản ứng ngay. Một loạt đạn M4 gào lên, xé tan mảng tường phía Ghost-09 vừa áp sát. Một viên bay sượt qua vai Hoàng, làm lớp giáp bật tia lửa nhỏ.

Anh lăn xuống, bật dậy sau một cột trụ, bắn hai phát vào khe cửa sổ. Không cần nhìn. Không cần hỏi. Máu văng lên rèm vải.

Ghost-003 đưa súng phóng lựu vào góc Tây — ba viên nổ cùng lúc, tạo thành bức tường lửa tạm thời. Smith lao qua, HK417 nhả từng viên như tiếng búa đóng xuống quan tài. Một tên địch cố rút chốt lựu đạn, chưa kịp rút tay đã bị bắn nát ngực.

Trận đánh chỉ kéo dài bảy phút rưỡi.

Khi kết thúc, sàn đá tu viện phủ đầy xác. Không còn đạn, không còn tiếng rên. Chỉ còn tiếng mưa – lạnh, đều, như đang rửa máu khỏi tội lỗi.


Tổn thất:

  • Ghost-09: 3 người hy sinh – bị trúng mảnh UAV tự hủy trước giờ đột kích. Không ai kịp kéo họ khỏi bán kính sát thương.
  • Ghost-003: 1 người chết – bị súng máy từ tháp chuông bắn thẳng vào mặt. Không kịp xoay đầu.

Smith đứng giữa căn phòng điều phối, bên những xác chết còn âm ấm. Tay anh run lên, không phải vì sợ – mà vì cơn giận bị nén lại quá lâu.

Anh nhìn lên một màn hình còn sáng. Trên đó hiện dãy ký tự: HR-26-ALPHA.

“Đại tá Kinh,” Smith nói vào bộ đàm. “Tôi tìm thấy thứ mà anh cần thấy. Đây không chỉ là trạm điều phối UAV. Đây là trạm tiền giao tiếp thuộc một mạng lưới… lớn hơn. Mạnh hơn. Có AI. Có mẫu mã vũ khí chưa từng thấy.”

“Xác nhận,” Kinh đáp, giọng ông trầm lại. “Thu thập toàn bộ dữ liệu. Đốt xác. Chúng ta đang nhìn thấy đầu rắn. Và tôi muốn cái cổ nó bị chặt trước khi mọc vảy thép.”


01:51. Lửa bùng lên trong rừng. Tu viện sụp như một lời nguyền bị thiêu sống.

Hoàng đứng xa, nhìn đống tro đang cháy. Anh không biết tên của ba người đã chết tối nay. Nhưng anh nhớ rõ mùi máu của họ hòa với nước mưa — và cái cách mà cái chết đến không bằng tiếng hét, mà bằng một cú lặng yên không ai ngờ.


Trên cao, Đại tá Kinh cắm thẳng mắt vào bản đồ điện tử.

Campuchia sáng đèn đỏ. Một điểm nhấp nháy: Sub-HQ. Dữ liệu thu được từ Myanmar xác nhận — chúng đang tập kết thứ gì đó lớn hơn. Và sâu hơn.

“Tôi không biết thứ gì đang đến. Nhưng Ghost-09 sẽ là rìu mở đường.”

Ông không nói gì thêm. Chỉ siết chặt tay cầm ghế chỉ huy.


CHƯƠNG 3: PHÁO ĐÀI NGẦM

Biên giới Campuchia – Tháng Tư, 2026
Sub-HQ của địch – Mã định danh: DRX-019
Không có cửa ra vào. Không có bản đồ địa hình. Chỉ có một khoảng trống đen hiện lên trong các bản đồ nhiệt – nơi radar tắt tiếng, sóng vô tuyến bị hút mất, và drone rơi xuống như đá chìm.

Ghost-09 gọi đó là “lỗ đen ngầm”. Còn trong hồ sơ chiến dịch, nó mang mã định danh DRX-019 — Sub-HQ. Một pháo đài ngầm không ai biết đã tồn tại bao lâu, được xây bằng gì, vận hành thế nào. Nhưng mọi dấu hiệu cho thấy nó là huyết mạch chỉ huy của toàn bộ mạng lưới vũ trang địch trong khu vực.

Và giờ là lúc chặt đứt nó.


02:14 – Một giờ sau khi rời khỏi Myanmar, Ghost-09 đã có mặt ở vùng giáp Campuchia.

Không có máy bay nữa. Trực thăng bị radar đối phương khóa khi mới cách biên 20 km. Đội phải đi bộ, mang theo toàn bộ trang bị nặng qua địa hình sình lầy, rừng tre, đá vôi gồ ghề. Bộ exoskeleton trở thành xương sống — mỗi bước đi đều là một bản hòa tấu cơ khí giữa con người và máy móc.

Hoàng đi đầu, cảm biến từ kính NVG báo có vật cản chuyển động cách đội hình 12 mét – một con chó săn. Không có cổ áo. Không có người dắt. Bầy chúng được thả đi để đánh hơi sắt và mùi người.

Anh ra hiệu dừng. Không ai lên tiếng.

Một nhịp thở. Hai. Con chó đứng lại. Gầm khẽ.

Pft.

Viên đạn xuyên từ họng Glock-17, đâm xuyên qua cuống họng nó. Không ai la. Không ai dẫm lên lá khô.


Khu vực DRX-019 hiện ra như một hố đá sập dưới lòng đất. Từ xa, trông nó như miệng một hang động tự nhiên — nhưng khi tiếp cận, Ghost-09 phát hiện những chi tiết không tự nhiên: tường đá gắn cảm biến rung, camera hồng ngoại, trụ gắn cột phát wifi ngụy trang bằng thân cây mục.

Kẻ thù không lùi. Chúng đang đợi.

“Cửa vào là bẫy,” Quân nói. “Nếu chúng không bẫy lối vào, chúng ngu.”

Hoàng nhếch mép. “Và nếu chúng biết chúng ta biết điều đó, thì…”

“…Chúng sẽ bẫy thứ mà chúng nghĩ chúng ta chọn khi không chọn bẫy đầu tiên.”

Smith bật cười khẽ. “Chiến tranh ba lớp. Tao thích.”


03:02. Đội đột nhập bằng đường hầm phụ – một miệng thông hơi nằm sau một vách đá dựng đứng, chỉ lộ ra nhờ cảm biến nhiệt. Phải tháo giáp phần thân để chui vào. Phải cắt từng đoạn cốt thép bằng tay. Phải không ho, không nuốt, không thở mạnh – vì không gian hẹp đến mức ngay cả tiếng tim đập cũng nghe được.

Hoàng chui ra đầu tiên. Bên dưới là một hành lang kim loại, đèn đỏ chạy dọc trần như trong phim viễn tưởng. Không có ai. Không có âm thanh.

Chỉ có một mùi.

Mùi máy.

Không phải xăng. Mà là thứ gì đó điện hóa, vô cơ, sạch sẽ – như mùi của cái chết được tiệt trùng.


Họ bắn viên đầu tiên ở hành lang thứ ba. Một gã lính địch bước ra từ phòng kiểm tra – vừa kịp nhìn thấy bóng người. Hắn thốt không kịp, chỉ đưa tay lên.

Hoàng không chờ. Viên HK416 xuyên giữa mũi hắn, làm não bắn lên trần. Hai người đi sau hắn không kịp rút vũ khí – bị gạt gục bằng đạn Glock vào ngực và cổ.

Không còi báo động. Không ai chạy. Không hệ thống phòng thủ kích hoạt.

“Lạ,” Quân thì thầm. “Giống như chúng muốn chúng ta vào sâu hơn.”

“Muốn bẫy sập?” Hoàng hỏi.

“Hoặc có cái gì trong này còn quan trọng hơn sinh mạng của lính canh.”


Phòng trung tâm Sub-HQ nằm sau ba lớp cửa. Ghost-09 không phá. Họ mở bằng cách dò sóng điện từ, mô phỏng tín hiệu ra vào của thẻ từ cấp cao – mất 5 phút và hai đoạn mã bị nhiễu.

Khi cánh cửa cuối cùng mở, không ai nói gì.

Bên trong không có người. Chỉ có một khối máy chủ cao hơn đầu người – phát ánh sáng xanh từ bên trong, giống như một khối tim nhân tạo đang đập. Không có chuột. Không có bàn phím. Chỉ có màn hình lớn và những dòng code chạy liên tục như nước mắt máy tính đang tuôn chảy.

Trên đó hiện đúng một dòng, màu trắng:

2030 – A New Epoch Begins.

Smith lặng người.

“Chúng ta không ở cuối mạng lưới. Chúng ta ở đầu của một cái gì đó khác.”

“Nó đang chờ,” Hoàng nói. “Không phải để phòng thủ. Mà để được tìm thấy.”

Quân gõ vào mặt kính máy chủ.

“Kinh… Ông đang nhìn thấy cái quái gì đây?”


Trên trực thăng chỉ huy, Đại tá Kinh không trả lời ngay. Ông đang đọc dữ liệu đang được tải lên từ ổ cứng địch — một mớ hỗn độn, bao gồm thiết kế drone thế hệ mới, vũ khí năng lượng định hướng, và hồ sơ của các nhân vật cấp cao chưa từng được công khai.

Trong đó có tên của một nhóm:

BLACK SUN ORDER – CORE NODE ALPHA – EST: 2030

Kinh nheo mắt. Bàn tay siết chặt tay vịn ghế, các đốt ngón trắng bệch.

“Rút lui. Cho nổ toàn bộ Sub-HQ. Đừng để bất kỳ thứ gì còn lại. Và chuẩn bị báo cáo khẩn về Bộ chỉ huy.”


04:45. Đội rút qua đường hầm phụ, mang theo toàn bộ dữ liệu đã giải mã được. Đạn được gài vào ổ cứng máy chủ. Một ngòi nổ hẹn giờ 4 phút.

Khi khối kim loại phát nổ, cả hệ thống Sub-HQ rụng xuống như tim bị bóp nghẹt. Mặt đất rung nhẹ. Cây rừng phía trên chuyển động như vừa bị chạm vào tận rễ.

Hoàng đứng xa, quay đầu nhìn.

“Nếu cái này là Sub-HQ, thì HQ sẽ là thứ gì?”


Đại tá Kinh, trên tần số mã hóa, chỉ nói một câu.

“The Black Hammer… chưa hoàn tất. Chúng ta chỉ vừa nện cú đầu tiên. Lưỡi búa còn đang nung trong lửa.”


CHƯƠNG 4: ĐỊA NGỤC CAMPUCHIA

Tỉnh Kampong Thom – Tháng Năm, 2026
Mục tiêu cuối – Mã hiệu: Crimson Fortress
Trên bản đồ vệ tinh, nó chỉ là một mảng xanh bất động – rừng hỗn giao, không có đường vào, không có tín hiệu. Nhưng khi nhìn qua ảnh chụp hồng ngoại tầng sâu, CRIMSON FORTRESS hiện lên như một con quái vật giấu mình: kết cấu thép-bê tông sâu 60 mét dưới mặt đất, nhiều tầng, nhiều lớp, có vũ khí phòng thủ tự động và trường năng lượng tán xạ điện từ — thứ không có trong bất kỳ kho vũ khí nào được thừa nhận trên thế giới.

Đó là đích đến cuối cùng của Ghost-09.

Không quân bị vô hiệu hóa. Địa hình cấm tiếp cận bằng trực thăng. UAV không thể xâm nhập hơn 500 mét mà không bị đánh chặn.

Cách duy nhất: đi bộ, cắt rừng, tiến vào và tiêu diệt từ bên trong.

Và lần này — tất cả 150 người còn sống trong Ghost-09 sẽ vào trận. Không còn chia tổ. Không còn yểm trợ. Đây là cuộc tổng xung kích.


Trước giờ G – 23:51

Đêm lạnh. Trăng vỡ mảnh, treo trên đỉnh trời như lưỡi kiếm cũ rỉ.

Đại tá Kinh lần đầu rời khỏi trực thăng chỉ huy, đáp xuống vị trí tập kết cuối cùng — rìa rừng, cách thành lũy kẻ địch gần 1 cây số. Ông không mang súng, chỉ mang bộ truyền lệnh tần số sâu – thứ duy nhất có thể nói chuyện với Ghost-09 khi mọi hệ thống vô tuyến bị chặn.

Kinh đứng đó, giữa 150 bóng đen phủ giáp, ánh đèn hồng ngoại nhảy múa trong mắt kính NVG bốn ống. Trên nền đất, một bản đồ bằng laser được chiếu lên lớp cỏ mục – pháo đài địch hiện rõ, các tầng, lối vào, hệ thống phòng thủ.

Ông không nói dài. Chỉ nói đúng một câu:

“Chúng ta không giết địch để trả thù. Chúng ta giết để ngăn lịch sử lập lại bằng vũ khí hiện đại hơn địa ngục.”


00:00 – Ngày tấn công

Ghost-09 chia thành 4 mũi:

  • Mũi Alpha do Trung úy Quân dẫn đầu, đột nhập từ hệ thống cống ngầm phía Bắc.
  • Mũi Bravo đánh thẳng vào lối chính, dùng mồi nhử và bom từ tính để kéo hệ thống tự động lộ diện.
  • Mũi Charlie cắt điện – phá pin năng lượng mặt trời ngầm.
  • Mũi Delta hỗ trợ kỹ thuật, mang theo toàn bộ thiết bị giải mã và phá sóng.

Kẻ địch không ngu. Ngay khi lớp cảm biến ngoài bị cắt, hỏa lực tự động cấp 3 khai hỏa – những ụ súng máy AI gắn đạn xuyên giáp xé nát hàng cây trước mặt như kéo lửa ngang rừng.

Một người gục. Rồi hai.

Nhưng đội không lùi.

Quân hô to:

“Dưới đất! Leo xuống cống! Tiến hành chặn radar tầng thấp!”

Mũi Alpha lao xuống cống ngầm — ngập nước đen. Hơi rác. Rắn và kim tiêm. Nhưng họ không dừng lại. Vì phía trên, Bravo vừa hy sinh 4 người để đánh lạc hướng – mở cửa hầm chính trong 45 giây vàng.


01:27 – Bên trong Crimson Fortress

Bên trong không phải hầm chỉ huy. Là một thành phố.

Có thang máy. Có hành lang phát sáng bằng đèn sinh học. Có phòng máy chủ, nhà ăn, kho vũ khí… tất cả sạch sẽ như phòng nghiên cứu của NASA, nhưng toát ra mùi của tử thần — lạnh, kim loại, và vô cảm.

Ghost-09 càn vào. Không thương lượng.

Một trung tâm điều khiển với màn hình hình tròn treo giữa không trung, quay chậm, hiển thị dữ liệu mật độ nhiệt toàn Đông Nam Á. Một cỗ máy chiến tranh đang vận hành – và mọi thứ chỉ mới khởi động.

Quân thấy một bản đồ.

Trên đó, hàng loạt toạ độ xuất hiện cùng nhãn:

BLACK SUN OUTPOST – PHASE ONE – 2030


Rồi kẻ địch phản công.

Từ phía sau, một đợt lính tràn lên — hơn 50 tên, đều mang M16, nhưng cử động đồng bộ, ánh mắt vô hồn. Như thể không còn linh hồn trong xác thịt.

“Không phải người thường,” Hoàng thì thầm. “Chúng đã được… cấy cái gì đó.”

Không có thời gian để hoài nghi. Ghost-09 rút súng, bắn tới tấp – từng viên đạn cắm sâu, máu bắn lên trần, nhưng bọn chúng không ngã ngay. Một tên bị bắn gãy chân vẫn bò tới, kéo chốt lựu đạn.

BOOM.

Ba người hy sinh.

Một trong số đó là Ngọc – người yểm trợ kỹ thuật. Trước khi chết, cô kích hoạt toàn bộ mã phá khoá. Truy cập hệ thống địch thành công – và phát hiện một kho dữ liệu với những mô hình drone hủy diệt không người lái, trí tuệ điều khiển chiến trường, và bản kế hoạch xây dựng một mạng lưới Black Sun toàn cầu.


03:14 – Lệnh rút lui

Kinh lên kênh đặc biệt:

“Đủ rồi. Rút. Mang dữ liệu. Kích nổ toàn bộ. Không để lại gì.”

Ghost-09 gài 17 điểm nổ định hướng trong toàn bộ tầng điều khiển. Sau cùng, khi rút lên đến cửa hầm, Quân quay lại – ném một khẩu HK417 còn đầy đạn vào màn hình trung tâm đang nhấp nháy.

BOOM.

Crimson Fortress sụp.

Toàn bộ trung tâm chỉ huy tan chảy vào lòng đất như một vết ung thư bị thiêu sống.


Tổn thất cuối: 18 người.
Ghost-09 còn lại 132.

Không ai nói gì trên đường rút. Trực thăng đón họ từ điểm rừng phía Đông lúc bình minh, khi máu đã khô trên tay, và tiếng gào từ lòng đất vẫn còn văng vẳng trong tai.


CHƯƠNG 5: CÁI BÚA SẼ RƠI LẦN NỮA

Ngày 10 tháng 1 năm 2030 – Trung tâm Chỉ huy Tối mật, tọa độ không xác định
Mười tám người đã nằm lại ở Myanmar và Campuchia. Một chiến dịch đánh trúng trái tim của cả mạng lưới vũ khí lậu và pháo đài chỉ huy bí mật. Một chiến thắng được báo chí ngợi ca bằng hàng ngàn bài viết. Một bản báo cáo sạch sẽ, rành mạch, đóng dấu tuyệt mật.

Nhưng với Thiếu tướng Khiêm, người đứng đầu toàn bộ chiến dịch The Black Hammer, thứ còn đọng lại không phải là vinh quang. Mà là những bóng đen đang chuyển động ngầm dưới lớp băng chiến thắng.


Ông đứng trước màn hình hội nghị dạng hologram, trong căn phòng sâu dưới lòng đất được bảo vệ bằng bốn tầng khóa sinh trắc. Trên màn hình là toàn bộ dữ liệu thu thập được từ Sub-HQ và Crimson Fortress — gần 2,3 petabyte thông tin, được phân loại suốt bốn năm qua bởi đội chuyên viên cấp cao nhất.

Một dòng hiện lên:

BLACK SUN ORDER – PHASE ONE COMPLETED – INITIATE PHASE TWO


“Chúng chưa bị tiêu diệt.”
Khiêm nói, giọng ông khàn như đá bị mài.

Đại tá Kinh đứng bên cạnh, im lặng. Ông đã già hơn so với năm 2026 — nhưng không phải do tuổi tác, mà do những điều ông đọc được từ ổ cứng kẻ thù.

Kinh đưa tay lật qua bản thiết kế — không phải vũ khí, mà là con người. Gen được mã hóa. Não bộ nhân tạo. Tế bào tăng trưởng từ vật liệu nano. Một thế hệ chiến binh không thuộc về sinh học, không chịu ảnh hưởng bởi đạo đức, mệnh lệnh hay chính trị.

Một cụm từ xuất hiện trong bản thiết kế:

PRECURSOR STRIKE UNITS – BATCH 0

“Chúng đã bắt đầu đào tạo thế hệ đầu tiên từ 2027,” Kinh nói. “Chúng không dựa vào binh lính. Chúng tạo ra công cụ. Con người chỉ là khung.”


Khiêm gật đầu.

“Thế giới đang yên. Nhưng là yên trước bão.”

Ông quay lại bảng thời gian. Dòng chữ đỏ hiện lên giữa màn hình như vết máu.

THÁNG 8, NĂM 2030 – ĐỊA ĐIỂM: CHƯA RÕ – TÍN HIỆU TIỀN KÍCH HOẠT PHASE TWO ĐÃ XUẤT HIỆN


Bên ngoài thế giới, không ai biết. Không ai nghe. Không ai để ý đến những tín hiệu tần số thấp được phát đều từ ba lục địa. Không ai hiểu vì sao các hệ thống vũ khí tự động ở Đông Phi, Trung Á và Nam Mỹ có cùng một dòng code điều hành – xuất phát từ Crimson Fortress.


Ghost-09 lúc này chỉ còn 132 người. Nhưng họ đã bắt đầu huấn luyện lại. Lặng lẽ. Ngầm. Không cần đồng phục. Không cần quốc kỳ. Họ không còn là đặc nhiệm thông thường nữa.

Họ là rìu trong bóng tối.


Hoàng, giờ đã là Trung úy, dẫn một lớp tân binh qua bài huấn luyện đô thị mô phỏng. Trên tay anh không còn run. Trong mắt không còn phản xạ sinh tồn.

Chỉ có khoảng trống của kẻ đã bước qua ngưỡng cuối cùng giữa người và chiến binh.


John Smith rời Myanmar sau cuộc chiến, nhưng vẫn giữ liên lạc qua kênh mã hóa riêng. Anh gửi về một đoạn video:

Một UAV đang bay trong rừng Amazon.
Nó không mang camera.
Nó mang DNA của một người lính Ghost-003 đã chết ở Kachin.


Khiêm xem xong. Ông tắt màn hình.

Rồi đứng lên, quay sang Kinh:

“Tôi cần Ghost-09 sẵn sàng cho một chiến dịch mới. Không trong bản đồ. Không theo luật. Không được phép thất bại.”

Kinh không nói gì.

Ông chỉ lấy từ túi áo một huy hiệu cũ – biểu tượng chiếc búa đen, méo mó, tróc sơn – thứ mà ông đã đeo từ ngày đầu chiến dịch.

Ông đặt nó lên bàn.

“Chúng ta từng dùng cái búa này để phá vỡ một tổ chức. Giờ, phải dùng nó để ngăn một nền văn minh mới mọc lên từ xác chết.


2030. Chiến tranh mới không chờ tuyên bố. Nó chỉ cần im lặng. Và một mạch máu để chảy vào.

The Black Hammer
Sẽ còn tiếp tục.


HẾT PHẦN I: THE BLACK HAMMER

Tiếp tục trong Phần II: Ghost Protocol – Genesis

Post A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply